Trong bài này, Tưn sẽ
hướng dẫn & cắt nghĩa cho mọi người được rõ, thông qua một vài câu chuyện thực & vô cùng đơn giản nhé (dĩ
nhiên rồi hehehe)
Câu chuyện thứ 1:
liên quan đến vụ Tưn đi bán vé số dạo.
- Thứ 1: Tưn không hề làm
thế chỉ vì muốn đi kiếm tiền.
- Thứ 2: Phần lớn mọi
người -
khi được Tưn đến mời mua vé số, đều rất ngạc nhiên, kiểu như “thằng quái này đang bày
trò gì đây? Nhìn như này mà đi bán vé số thì ai mà tin”. Nhưng sau đó, hầu hết
họ đều dành cho Tưn một sự trân trọng & yêu thương nhất định (nể á keke). TUY NHIÊN, vẫn có 1 số khác không nhìn nhận sự
việc kiểu như vậy. Điển hình như 2 người sau đây:
1. Ba Tưn: khi biết
chuyện, ổng đã thốt lên “trời ơi, nghề gì không làm, nghĩ sao đi bán vé số!!!”
(Ba Tưn là diễn viên, nên việc ổng lo sợ ảnh hưởng đến thanh danh của ổng cũng là
chuyện dễ hiểu kakaka)
2. Một bà dì ở hẻm kế
bên. Chuyện mới vừa xảy ra đây thôi. Để kể cho nghe:
Như thường lệ, cứ tầm
8h tối là Tưn xách cái Lap ra quán café quen thuộc, ngoài mặt tiền đường để
“chơi game & xem bóng đá” này kia nọ kakaka tới khoảng 10h thì Tưn lếch xác
về nhà - tại quán người ta đóng
cửa hụ hụ hụ. Hôm qua cũng vậy, nhưng hơi khác mọi hôm 1 chút: là ở chỗ … cái
bà dì đó.
Là vầy: Tưn đang lẽo đẽo đi xe-căng-hải về nhà, trên con hẻm
thì ngang qua 1 bàn nhậu lề hẻm (chứ chưa được lề đường nha), có khoảng 5-6
người đang ngồi cà cưa, đàn bà đàn ông đều có
đủ. Bà Dì mà Tưn vừa nhắc ở trên – đợi Tưn vừa bước qua xong, bả hỏi lớn mấy
người còn lại:
- Thấy tướng ngon không?
Thấy dáng bảnh không? Biết nó là ai không?
=> Chưa ai kịp đáp. Bằng
cái giọng đặt xệch sự-khinh-miệt, bả lớn tiếng tiếp:
- NÓ ĐI BÁN VÉ SỐ ĐÓ!
=> Mọi người trong
bàn vẫn chưa tin, họ nói nói gì đó, rồi bả lại khẳng định bằng 1 cái giọng đặt
xệch tự cao, kiểu như hễ thấy ai kém hơn nghĩa là bả sẽ trông ngon lành hơn vậy ấy:
- NÓ ĐÓ, THẰNG BÁN VÉ SỐ
DẠO ĐÓ. BỮA NÓ LẠI TỚI MỜI
TAO NÈ (có mời thiệt mà bả cũng hỏng có mua thiệt hụ hụ hụ)
=> Mọi người lại…. rồi
bả lại…. cho đến khi Tưn đi khuất dạng.
*** Khúc quan trọng là ở
đây:
Tưn hoàn toàn nghe thấy
bả vừa nói những gì, giọng bả nói kiểu gì & mọi người phản ứng ra sao.
Nhưng Tưn vẫn chậm rãi đi tiếp trên con hẻm để về nhà. TUY NHIÊN, trong Tưn có nổi lên/ diễn ra một
vài thứ như sau:
- Ban đầu, khi vừa nghe
giọng châm chọc đó của bả, trong Tưn có hiện lên 1 vài cảm xúc tiêu cực/ bực tức/ cảm-thấy-mất-mặt
nhẹ nhẹ.
Một tiếng nói đang nổi lên, kiểu
như: “bà mà biết tui làm gì / tui mà quay lại đối đáp …. thì bà sẽ phải nhục
cái mặt bà đó!”
- Nhưng sau đó, Tưn đã kịp
nhận ra & xóa nhanh những
cảm-xúc
lẫn hiện-hữu tiêu cực ấy đi. Đồng thời, Tưn thay ngay chúng = 1 nụ cười (tự cười
với chính mình). Bởi sở dĩ Tưn đi bán vé số dạo là vì Tưn muốn tự trải nghiệm
& rèn luyện cái tính nhẫn nhục, khiêm cung. Nếu bây giờ, chỉ vì 1 bà cô ít
học & đang bia rượu kia mà bản-ngã của Tưn đã nổi lên + không tự dằn xuống
được thì còn gì là Hiệu-Quả của trải nghiệm nữa. Tưn tự cười chính mình là vì
như vậy (=^^)
- Về gần tới nhà, Tưn lại
cười thêm 1 lần nữa. Nhưng lần này,
không phải là cười vì mình vừa nhận ra mình nóng giận mà là cười vì cảm-thấy-vui, khi mình đã vừa vượt qua được thêm 1 cửa
ải khó khăn nữa – xóa được “hiện hữu tiêu cực” trong ý nghĩ ngay khi nó vừa xuất
hiện & trở về trạng thái an lạc.
=> Đó là 1 phần của
sự giác ngộ: dung hòa & buông bỏ những ràng buộc về cảm xúc với việc nhìn
nhận/ phán xét của người khác … về
mình!
Chốt: đã qua ải hihi.
Câu
chuyện thứ 2: chuyện “con đắc đạo rồi sư phụ” ở bên
Tàu
Ngày xưa, có 1 anh kia
tự hào là mình rất thông minh & sáng dạ. Anh cho rằng việc tu hành cũng chẳng
có gì là ghê gớm cả & việc thấu hiểu được chân lý của vũ trụ cũng không có
gì là khó. Thế nên,
anh mới đi tu để chứng tỏ sức
mình.
- Ban đầu, anh cũng nhận
thấy là mình hơi tự cao. Các công việc như đốn củi, xách nước, quét lá, tụng
kinh…. Anh làm rất dễ nhưng có phần hơi bực bội.
- Dần dà, nghe kinh + lời
thuyết giảng của các Sư Thầy cùng với không gian thanh tịnh nơi cửa Phật đã làm
tâm tính của anh dần dịu lại. Anh làm mọi việc đã thong thả hơn & cũng không
còn dễ bực bội nhiều như trước nữa.
- Thế rồi, ngày rộng
tháng dài, anh cũng được truyền dạy pháp môn Thiền. Anh nghĩ: “đây là điều mà tất
cả những bậc Minh Sư từng giáng
thế đều đã trải qua để trở nên đắc đạo, nếu họ làm được thì mình cũng sẽ làm được,
chắc cũng không có gì khó, chắc cũng như mấy thứ như đốn củi, xách nước, quét lá, tụng kinh ... kia mà thôi”. Thế là mỗi ngày, sau
khi làm các công việc cho chùa xong, anh lánh lên 1 góc cao, khuất người &
yên lặng, anh ngồi dưới 1 tán cây to & bắt đầu Hành Thiền.
- Cứ thế, nhiều tháng
trôi qua. Anh cũng ngộ ra được nhiều chân lý của tự nhiên, thấu hiểu được nhiều
điều về tánh cách & bản ngã của con người, về nhân quả luân hồi….
- Rồi 1 ngày nọ, sau khi Hành Thiền xong,
anh tự nhận thấy “mình
đã đắc đạo, đã thông hiểu được gần như tất cả mọi điều trong trời đất”. Thế nên, anh quyết định viết 1 lá thư
& kể hết mọi chuyện anh đã trải qua - từ 1 kẻ tự cao thông minh nhưng thiếu
kiên nhẫn, anh đã trở thành 1 người thong thả & bình an ra sao & hôm
nay, sau khi Hành Thiền, anh đã cảm thấy trong tâm mình an lạc & tự tại như
thế nào. Anh kể lại hết, kể tất
cả trong dòng cảm
xúc lâng lâng, dâng trao. Xếp thư cẩn thận, anh nhờ người gửi đến cho Thiền Sư
Đại Đức - người Thầy cao nhất mà tất cả
các Sư Thầy tu hành đều kính trọng như 1 bậc cao tăng đã đắc đạo. Dòng tiêu đề
bên ngoài thư, anh còn viết: “con đắc đạo rồi sư phụ”
*** Khúc này mới hay
nè:
=> Thư cũng đến được
tay Thiền Sư Đại Đức, Ngài mở thư ra xem cẩn thận. Xong rồi, Ngài lấy bút ra phê vào đó nhiều chữ “PHÂN”, “PHÂN”,
“PHÂN”… (ý là “cức” á) rồi nhờ 1 chú tiểu chuyển thư lại cho anh thanh niên kia
– hiện đã là 1 người tu hành.
- Anh hân hoan & hồi
hộp mở thư ra xem, thì…. Ôi thôi, anh đùng đùng nổi giận. Ngay lập tức, anh
mang thư đi thẳng đến chỗ Thiền Sư Đại Đức để quyết làm cho ra lẽ. Vừa bước tới
cửa, anh đã đùng đùng nói như quát lớn vào mặt Thiền Sư Đại Đức: “Ngài nghĩ
sao, Ngài là Thiền Sư được người người ngưỡng vọng & kính trọng. Ngài như 1
vị cao tăng đã đắc đạo – cũng vì thế mà đệ tử mới viết thư này, kể lại hết mọi
điều mà đệ tử đã chứng nghiệm ra được trong quá trình tu học, vẫn mong Ngài sẽ chỉ
dẫn thêm cho trên con đường tìm về sự giải thoát…. Ngài không muốn hướng dẫn
cũng không sao, nhưng tại sao Ngài lại phê vào thư của đệ tử những điều dơ bẩn đến
như vậy? Tại sao Ngài có thể làm như thế?.....”
=> Thiền Sư Đại Đức
vẫn bình thản chờ cho anh thanh niên kia nói hết lời. Sau đó, Ngài khoan thai lên tiếng: “đầu bức
thư, ngay trên phần tiêu đề, anh đã viết như muốn thông báo với ta về 1 tin vui
rằng anh-đã-đắc-đạo. Ta viết lại vài chữ như thế cũng chỉ là muốn kiểm chứng
xem anh thật sự là đã giác ngộ được một
phần
nào hay chưa mà thôi. Bây giờ, theo như ta & anh cùng thấy: trên con đường
đắc đạo – tiến gần đến sự giải thoát, anh cũng-chỉ-vừa-mới đi được tới chữ “đắc
– tự đắc” mà thôi, còn thật sự ra anh chưa hề nhìn thấy/ cảm thấy gì về “đạo”
nào cả! Thôi anh hãy về đi.”
- Chàng thanh niên bây
giờ mới thấu hiểu được những
gì mà vị Thiên Sư Đại Đức muốn dạy, anh chỉ cuối mặt & lủi thủi ra về. Từ
đó về sau, không còn ai thấy chàng thanh niên đó viết bức thư nào gửi đến cho
Thiền Sư Đại Đức nữa. Ngày ngày sau đó, người ta chỉ thấy anh ung dung đi đốn củi,
xách nước, quét lá… rồi về ngồi dưới gốc cây to Hành Thiền trong im lặng mà
thôi. Mãi nhiều năm sau nữa, nhiều người truyền tai nhau rằng: chàng thanh niên
năm nào giờ đã là một Thiền Sư đắc đạo, nhưng thật hư chuyện đó như thế nào thì
không một ai
biết rõ!
=> Đó cũng là 1 phần
của giác ngộ: giác ngộ không phải là để đi chứng minh / chứng tỏ với thiên hạ
mà là tự-thân-sẽ-toát-lên thông qua chính việc mình làm & thái độ của mình
trước mọi sự
xảy ra.
Nói như thế không có
nghĩa là cứ hễ người
giác ngộ nào thì cũng sẽ không nói, không
rằng, không
trình bày gì với ai. Điển hình như:
Buddha
không phải là người như thế. Buddha là một bậc
giác ngộ & sứ mệnh của Ngài là đi Thuyết Giảng cho chúng sinh về Đạo giải
thoát. Trong lịch sử nhân loại, còn có nhiều Minh Sư khác nữa. Tuy nhiên, không
phải người nào cũng có sứ mệnh Thuyết Giảng như Buddha. Một số Minh Sư chỉ viết
sách, số khác chỉ truyền dạy cho 1 số ít đệ tử nào hữu duyên, số khác nữa thì chỉ dùng
phép thần thông để giúp đời
trong thầm lặng…. (tham khảo thêm các sách về Tâm Linh/
Hành Trình Về Phương Đông…/ theo dõi các buổi thuyết giảng của các Minh Sư trên
thế giới để hiểu thêm)
Câu chuyện thứ 3: Sự giác ngộ về Tiền tài & Danh vọng.
Có 1 ông doanh nhân kia, một ngày nọ - sau phi vụ làm ăn thất bại. Anh gọi
đến cho 1 Nhà Thông Thái:
- Mất hết rồi! Hết rồi! Tôi đã mất hết tất cả rồi ông ạ. Thế là coi như
xong. Tôi đã phá sản & giờ tôi chỉ muốn tìm đến cái chết!!!
=> Khoan, thế giờ ông có còn thở được không? Ông có còn đi lại được
không?
- Ông hỏi gì mà kì vậy? Dĩ nhiên là tôi vẫn ăn uống & đi lại được bình
thường. Tôi than với ông là vì tôi vừa bị phá sản & mất hết tất cả những gì
mà tôi đang có. Tôi giờ chẳng khác gì 1 kẻ ăn mày. Chứ tôi đâu có nói là tôi bị
bại liệt!
=> Uh vậy thì, ta thấy ông không phải mất hết tất cả, ông chỉ mất tiền
thôi – điều mà trước đây, như ta biết: ông hoàn toàn không có nó cách đây 20 năm
& hơn nữa là khi ông mới sinh ra thì ngay cả đến 1 cái quần ông còn không
có. Thế nhưng, ngày xưa ông vô cùng yêu đời, không hề muốn chết! Còn bây giờ
ông lại muốn, ông có thấy kì lạ không?
- Nhưng......
=> Nhưng sao? Ý ông muốn nói là “giờ ông đã là 1 doanh nhân thành đạt,
ít nhất là trong mắt tất cả mọi người – trước hôm nay, nên giờ ông mới không thể
trở lại vui vẻ như ngày xưa nếu như ông có tiền, đúng không?”
- Vị doanh nhân im lặng 1 hồi lâu. Xong ông nói bằng cái giọng của-ngày-xưa
“uh tôi hiểu rồi, tôi chỉ vừa bị mất hết mớ tài sản & danh vọng mà tôi có
vì 1 phi vụ làm ăn thất bại. Tuy nhiên, khả năng + kinh nghiệm + con người của
tôi thì vẫn còn đây, tức là tôi vẫn còn mọi thứ. Tôi sẽ làm lại tất cả - y như
những gì mà tôi đã từng làm cách đây 20 năm. Nhưng tôi tin chắc rằng: giờ đây
tôi đã thấu hiểu ra được nhiều điều. Tiền bạc danh vọng chỉ là phù du. Sanh mạng
& niềm tin của tôi mới là thứ tài sản vô giá mà tôi có. Cảm ơn Ngài vì tất
cả”. Xong vị doanh nhân cúp máy.
=> Vài năm sau đó, người ta kể với Nhà Thông Thái rằng “vị doanh nhân
kia giờ chẳng những đã giàu có trở lại mà ông còn giàu gấp 3-4 lần mấy năm trước
nữa”. TUY NHIÊN, đó không phải là điều quan trọng nhất! MÀ ĐIỀU QUAN TRỌNG NHẤT
là ông đã & đang sống như 1 con người hạnh phúc như 1 đứa trẻ, không còn lệ
thuộc vào những thứ tài sản mà ông có. Ông làm từ thiện rất nhiều.....
*** Đó cũng là 1 sự giác ngộ: không còn lệ thuộc vào tiền bạc/ danh vọng –
những thứ mà khi chết đi TA HOÀN TOÀN KHÔNG THỂ MANG THEO ĐƯỢC!
-------------------------
Chúc mọi người 1 ngày mới an lành & hạnh phúc trong niềm vui đơn giản –
đuôc sống & còn sống!
[Aloha Tân – Mr. Happiness]





0 nhận xét:
Đăng nhận xét