Chiều qua, nhân có dịp ngồi thưởng-cờ cùng với các lão-bác, Tưn mới nghe được
các trưởng bối Bức-Xúc & Ca-Thán về tình hình ở các Chùa/ Điện Thờ Các Bà
Chúa...như thế nào. Nên nay, Tưn xin viết bài này chỉ mong-một-phần-nào-đó sẽ
giúp cho các Phật Tử thấu hiểu được cốt lỗi Đạo-của-Phật-Thích-Ca (chỉ có 1) &
sự khác biệt của Đạo ấy với Đạo-Phật-ngày-nay (có rất nhiều phiên bản) mà mọi
người vẫn đang tù mù, mơ hồ lẫn oán than....
Đức Phật không dạy 2 điều sau đây:
1. Thờ
cúng, đốt nhang, hiến tế.....
Trước khi Đức Phật hành đạo, ở Ấn Độ, Bà-la-môn (thờ thần Brama, hiện thân ở
tam thể Tributi: Brama-Shiva-Visnu) đang là quốc giáo. Đạo Bà-la-môn phân biệt
con người thành 5 giai cấp & có thể nói Bà-la-môn là Đạo của Tầng Lớp Cai
Trị/ phục vụ cho các Tu Sĩ & tầng lớp cai trị. Dân đen không có cơ hội gì.
Có lẽ vì thế mà Đạo của Đức Phật mới ra đời (Đạo giải thoát cho tất cả mọi
tầng lớp, mà >80% là dân đen - tầng lớp thấp nhất trong xã hội). Để trở
thành Quốc giáo – thay thế Bà-La-Môn ở thời kì đó, trong toàn xứ Ấn. Đức Phật
đã phải nhiều lần đối-đầu với các Tu Sĩ Bà-La-Môn thượng-thừa.
Và đây là 1 trong các phần-thuyết-giảng của Đức Phật đã khiến cho 1 vị Tu
Sĩ Bà-la-môn cuối đầu thán phục & rồi xin-đi-theo-Đức-Phật kể từ đó.
- Tu Sĩ Bà-la-môn: Ngài nói rằng có 1 con đường đi đến sự giải thoát, bằng
cách Thực Hành theo lý thuyết của Ngài & chỉ cần tập trung vào Thiền Định để
tìm ra ánh sáng của Chân Lý Vô Lượng. Tuy nhiên, ta có 1 câu hỏi: vậy Ngài giải
thích như thế nào về các nghi lễ thờ-cúng-&-hiến-tế? Vì theo ta thấy: Ngài
đang khuyên mọi người nên tự mình chứng ngộ ánh sáng của chân lý & không
tuân theo các nghi lễ truyền thống như thờ-cúng. Phải chăng, Ngài muốn nói rằng
các nghi lễ đó là không cần thiết & con người không cần đến các Thần/Thượng
Đế?
=> Đức Phật chỉ tay vào 1 dòng sông & hỏi rằng: theo Ngài thì nếu có
1 người-tu-hành muốn qua bờ bên kia sông thì anh ta phải làm sao?
- Tu sĩ bà-la-môn: anh ta phải dùng thuyền để qua sông, hoặc nếu anh ta biết
bơi thì anh ta có thể bơi qua, hoặc nếu mực nước của dòng sông không cao thì
anh ta có thể đi-bộ-lội qua.
=> Đức Phật hỏi tiếp: uh vậy nếu anh thanh niên đó muốn qua sông nhưng
không muốn thực hành cả 3 cách trên thì liệu anh ta có qua được bờ bên kia sông
không?
- Ti sĩ bà-la-môn: nếu như thế thì chúng ta gọi người đó là người điên!
=> Đức Phật cắt nghĩa: uh con đường giải thoát cũng vậy. Nếu các vị tu
hành không tự mình qua sông mà chỉ ngồi ở bờ bên này & cầu khẩn Thần-Thánh
thì bờ bên kia sông có tự di dời đến chân của các vị ấy được không?
- Tu sĩ bà-la-môn: ......... im lặng
=> Đức Phật tiếp lời: Vậy nếu 1 người tự thực hành để qua bên kia sông
thì tại sao anh ta lại không thể tự mình chứng nghiệm ánh sáng của Trị Tuệ Vô
Lượng & đạo giải thoát được! Ta không bác bỏ các nghi lễ truyền thống như
thờ cúng & hiến tế của các Ngài, vì chúng cũng là cơ sở của niềm tin &
tư tưởng của con người. Tuy nhiên, để tìm đến được con đường giải thoát/ hay vượt
qua được các khổ đau mà con người đang gánh chịu thì VẪN PHẢI nhờ vào tự-sức họ.
- Tu sĩ bà-la-môn: cuối đầu &........ xưng CON & xin được đi theo Đức
Phật.
*** Kết luận: Đạo của Đức Phật nguyên-thủy (chỉ có 1) không khuyên dân
chúng chú trọng thờ cúng, khấn vái Thánh Thần.... mà Đức Phật chỉ dạy duy nhất có
1 điều “Khổ & Diệt Khổ” - được lý giải rất chi tiết trong TỨ DIỆU ĐẾ. Đạo của
Đức Phật cũng không phải là Đạo Lý Thuyết / Đạo Trí Thức – không phải để đội-kinh-sách
lên đầu MÀ LÀ Đạo Thực Hành – đòi hỏi các Tì Khèo/ Người Tu Hành phải tự mình
chứng nghiệm & qua-sông, tức vượt qua đau khổ. Tuy nhiên, sau khi Đức Phật
viên tịch & nhập Niết-Bàn thì người ta lại chú trọng thờ cúng Ngài HƠN LÀ thực
hành chân lý của Ngài => Đạo-của-Đức-Phật chỉ có 1 NHƯNG Đạo-Phật sau khi
Ngài viên tịch thì có rất nhiều!
2. Cúng
dường, cúng chùa.
Thứ Nhất: trong cuộc đời mình, Đức Phật đã từ bỏ Ngai Vàng ít nhất là 2 lần:
- Lần 1: Từ bỏ vị trí Thái Tử để đi tu, tìm đường giải thoát.
- Lần 2: Khi đã Đắc-Đạo & trở thành Bậc Giác Ngộ - trên triều, Vua Cha
đã 1 lần nữa muốn trao Ngôi Vị lại cho Đức Phật trước tất cả các triều thần
NHƯNG 1 LẦN NỮA Ngài đã từ chối.
Thứ Hai: Đạo của Đức Phật có 1 pháp-thực-hành dành cho các Tì Kheo/ Người
Tu Hành, đó là ĐI-KHẤT-THỰC.
Sở dĩ như thế, theo Đức Phật lý giải với Vua Cha của mình (khi Ngài được hỏi)
đó là: để thực hành sự khiêm cung & tạo cơ hội để cho người khác (người cho
thức ăn) được thực hành tánh tì bi – cơ sở của lòng yêu thương không phân biệt.
Và sở dĩ, Đức Phật có các nơi-tu-hành rộng rãi, khang trang CŨNG LÀ VÌ dân
chúng cảm thấy mến-phục & biết-ơn về Đạo của Ngài đã giúp cho họ tìm thấy
được sự bình an, tìm thấy được ánh sáng của chân lý & hạnh phúc MÀ HỌ XIN
CÚNG & XIN ĐỨC PHẬT CHẤP NHẬN. Chứ Ngài & các Tì Kheo không có xin gì
ngoài thức ăn cả!!!
*** Kết luận: có những người vì quá thành tâm hướng Đạo (thực hành theo Đức
Phật) mà cúng đất, hiến nhà cửa/điền trang, gia sản, tiền vàng cho Đức Phật (vì
họ không đành lòng khi nhìn thấy Ngài = Bậc Giác Ngộ của họ, khổ cực – đó cũng là
thể hiện của TÁNH-TỪ-BI) và được Đức Phật chấp thuận (vì như thế) nên sau này
những-người-sau mới thấy thế mà làm theo (vô thức nhưng không hiểu bản chất)
=> Hậu thế cúng dường cho các chùa chiền là vì như vậy. Tuy nhiên, niềm tin
“cúng-như-thế-sẽ-được-phước-đức” là chưa phù hợp. Để có phước đức thì phải thực
hành TÁNH-TỪ-BI chứ không phải chỉ đơn giản là cúng tiền vàng/ đất.....
--------------
Còn nhiều thứ hiện đang bị ngộ nhận lắm!
- Đạo đức, có hiếu bất chấp,.... Đức Phật không hề dạy như thế!
- Phân loại Đạo theo Tiểu Thừa/ Đại Thừa...... Đức Phật không hề dạy như vậy!
- Phân biệt các giai cấp, thứ bậc trong chùa.....Đức Phật cũng không hề có
ý đó!
.....v......v........vv
Đạo của Đức Phật là Đạo Thực Hành.
Đạo chỉ có 1. Đạo không phải là kiến thức.
Đạo chỉ là Đạo, là con đường, là chân lý Tối Thượng.
Đạo/ Đức Phật hiện hữu trong mỗi con người (vì thế mà Ngài mới từ một người
bình thường trở thành Bậc Giác Ngộ & đắt đạo được).
Đạo tại Tâm TA!
[Aloha Tân – Mr. Happiness]





0 nhận xét:
Đăng nhận xét